AnuplayCham: Tuổi Chúng Mình
Lên đầu trang
Xuống cuối trang

LOGO

[FLASH]http://star.zing.vn/flash/zingStarPlayer.swf?username=&status=karaoke&song_id=5372&recorder_id=&urlDemo=http://image.star.zing.vn/flash/&domain=http://star.zing.vn&filetype=.swf[/FLASH]

TTH - CNTT - VINATEX

--Cảm ơn các bạn đã ghé thăm Blog của tôi--Mong các bạn góp ý để Blog càng phát triển--
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuổi Chúng Mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuổi Chúng Mình. Hiển thị tất cả bài đăng

7/12/10

Đừng chờ đợi (MTO 12 - 6/12/2010)

Đừng chờ đợi (MTO 12 - 6/12/2010)
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối.
Trong cuộc sống, chờ đợi có lẽ là một niềm hạnh phúc, nếu biết cách chờ đợi thì điều đó sẽ rèn luyện cho ta đức tính của sự kiên nhẫn vốn có. Nhưng cũng có những điều hết sức giản dị mà đôi khi ta đừng nên chờ đợi...
 
 
 
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối, bởi trong thời gian đó bạn còn có thể làm được thật là nhiều thứ như đọc sách, nhảy dây, nấu một bữa ăn thật ngon cho gia đình,...
 
Đừng chờ đến lúc thi rớt rồi mới cố gắng ôn luyện thật chăm chỉ. Hãy cố gắng hết sức mình trước đi đã, bởi vì bạn có thể đạt được số điểm cao ngay từ bây giờ kia mà. Chứ đợi đến lúc ấy, có chắc bạn sẽ có dũng khí mà tiếp tục ôn lại hay không...
 
Đừng chờ đến lúc người khác bắt chuyện với bạn trước rồi bạn mới đáp lại. Mà bạn hãy chủ động bắt chuyện với người khác vì có lẽ người đối diện cũng đang chờ đợi bạn mở lời trước thì sao. Hãy mạnh dạn lên và rồi một tình bạn mới sẽ đến với tất cả chúng ta...
 
Đừng chờ đợi đến khi nào bạn sở hữu được máy tính để bàn hay một cái laptop trong tay rồi bạn mới nghĩ đến việc sẽ theo đuổi niềm đam mê của bạn là viết lách. Bởi đến lúc bạn có được nó trong tay rồi thì suy nghĩ của bạn đã là thật khác rồi. Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, biết đâu bạn sẽ tích lũy được một khoản kha khá nào thì sao,...
 
Đừng chờ đến lúc bạn bị người khác dụ dỗ và lừa gạt rồi mới tự trách bản thân sao mà ngu ngốc quá. Hãy không ngừng cập nhập thông tin để trở thành một người có lập trường vững vàng bạn nhé...
 
Đừng chờ đến lúc biết tự kiếm ra tiền và tự nuôi sống được bản thân rồi bạn mới báo hiếu cho cha mẹ bạn nhé vì ngay lúc này bạn vẫn có thể làm được điều đó kia mà. Hãy luôn quan tâm đến những người thân xung quanh bạn( cha mẹ, anh chị em, ông bà,...) và hãy học tập tốt, tự chăm sóc tốt sức khỏe của mình, sống lạc quan và trang bị kiến thức cho bản thân, mang lại tiếng cười và những niềm vui cho gia đình bạn nhé...
 
Đừng chờ đến lúc bạn được nói lời chia tay rồi mới quay mặt đi chỗ khác. Bởi vì khi đã hết yêu nhau thì bạn hãy chủ động chấm dứt trước để đỡ phải đau lòng thật nhiều và để cho mối quan hệ không trở nên chán ghét hơn,...
 
Đừng chờ đến lúc khi bạn mất đi những người bạn xung quanh mình rồi mới nhận ra bản thân sao ích kỉ, nhỏ nhen và hời hợt quá,...Hãy tự mình thành thật nhận ra điều đó và khắc phục liền để bản thân bạn không là người cô độc bạn nhé...
 
Đừng đợi đến lúc bạn già đi mới bất đầu tận hưởng cuộc sống này sau khi đã có một tài khoản lớn trong tay,...mà hãy biết cách tự thưởng cho bản thân khi bạn đạt được một thành tích nào đó, điều đó sẽ làm bạn hứng khởi lên rất nhiều...
 
Đừng chờ đến lúc bạn nhận được lời khen và một sự đồng thuận với quan điểm của bạn thì bạn mới dám bày tỏ bạn nhé, vì lúc đó, có khi người khác đã nêu quan điểm đó ra trước bạn rồi thì sao. Nếu bạn có ý tưởng, hãy thực hành ngay, vì có đôi lúc, những điều phi lí có thể làm thay đổi điều gì đó thì sao ta,...
 
Đừng chờ đến lúc người khác chú ý đến bạn rồi bạn mới thể hiện những ưu điểm tốt của bản thân. Hãy thể hiện những tài năng bạn có và rồi bạn sẽ tự mình thu hút được thật nhiều sự quan tâm từ những người xung quanh,...
 
Đừng chờ đợi đến lúc giấc mơ của bạn thành hiện thực rồi bạn mới cảm thấy hạnh phúc và cuộc đời này tràn đầy ý nghĩa vì giấc mơ sẽ chẳng bao giờ bền vững được. Hãy biết tận dụng mọi cơ hội ở phía trước tầm tay mà hành động liền bạn nhé...
 
Đừng chờ đến lúc có một ngày lễ đặc biệt nào đó ta mới bày tỏ sự yêu thương với người khác và làm mới bản thân mình. Bởi vì, ngày nào cũng là một ngày đáng để ta sống, yêu thương, làm việc, học tập và vui chơi kia mà,...
 
Đừng chờ đến lúc,...đến lúc mà bạn không có đủ sức kiên nhẫn để đợi chờ được nữa thì mới thôi đừng chờ đợi. Hãy dừng lại và suy ngẫm liệu điều đó có đáng để cho bạn kì vọng không nhé. Nếu không, hãy tạo cho bản thân một niềm hi vọng và niềm tin rằng" ta còn phải hoàn thành nhiều việc ngay trước mắt lắm. Hãy cố lên!".

Gai xương rồng
»»  Đọc Tiếp

Viết cho ngày gió lạnh (MTO 12 - 4/12/2010)

Viết cho ngày gió lạnh (MTO 12 - 4/12/2010)

Gió lạnh hôm nay mới về, nhưng từ tối qua, mẹ nó đã gọi điện lên gióng giả: “Con à, sáng mai mẹ gửi quần áo ấm lên cho con! Con chịu khó ra bến xe lấy nhé!”.
  
Thế là, sáng nay, dù không phải đi học thì nó vẫn phải dậy sớm, lọ mọ đi xe bus ra bến xe phía Nam. Vừa gật gù trong xe nó vừa càm ràm mẹ: “Mới gió mùa đông bắc thôi mà mẹ cứ như là mùa đông đến ngay ý”. Chú phụ xe nhìn nó khệ nệ ôm cái bọc quần áo to đùng, cười ngất: “Nhất cô đấy nhé! Trời tối như mực mà mẹ nó vẫn ra tận đầu ngõ, gửi quần áo cho cô”. Lúc bấy giờ, nó mới nhớ ra lúc xe chạy qua nhà nó là 5h sáng. Lúc ấy, trời vẫn còn tối om. Cánh đồng trước làng còn ướt đẫm sương. Và, nó tưởng tượng ra mẹ, với cái áo len đã không còn mới, trong cơn gió lạnh đầu mùa. Chợt thấy thương yêu từ đâu len lỏi về thật khẽ.
Ngày gió lạnh. Nó ra đón nhỏ bạn từ miền trong ra chơi. Một cái ôm chặt cho ngọt ngào giữa ngày có gió. Con nhóc đến lạ, rét co ro mà vẫn cứ xuýt xoa: “Thế này mới đúng là cái rét của Hà Nội”. Bạn nó còn ngâm nga: “Những phố dài xao xác hơi may…” làm nó bật cười: “Này, học chuyên Văn 7 năm mà sao tớ không thế lãng mạn như cậu nhỉ?”. Bắt đầu một chuỗi những khám phá. Một cái xe đạp nhỏ phải chở một nhóc gầy, một nhóc béo. Bạn nó đằng sau véo von hỏi bằng giọng ngọt như đường phèn của miền đất phương Nam: “Cậu ơi, người ta có nghĩ là chúng mình đang làm xiếc trên đường không”. Những hàng ô mai san sát nhau ở phố Hàng Đường làm nhỏ bạn của nó tít cả mắt. Để tiết kiệm hầu bao, nhỏ quyết định mua mỗi thứ ô mai…một lạng. Nhìn nhỏ bạn mập ù, chạy lăng xăng trong quán, chốc chốc lại kêu toáng lên: “Bác ơi, cân cho cháu một lạng loại này. Í, một lạng loại kia nữa…” nó không khỏi phì cười.
Thích nhất là khi nó ra cầu Thê Húc. Có hai anh, chị người nước ngoài, đứng chụp ảnh cùng nhau. Anh kéo chị sát đứng sát vào, giơ máy lên như kiểu của bọn nó vẫn “tự sướng”, trông rất tình cảm. Nhìn anh loay hoay, nó lại gần: “Can I help you?”. Anh mừng húm: “Yes, yes!”. Thế là, nó cầm máy, bấm liên tục mấy kiểu liền. Đọng lại trong nó, là ánh mắt rạng rỡ và hân hoan của hai anh chị ấy.
Ngày lạnh, nó một mình đi mua len ở một quán nhỏ trên phố. Bà lão bán len đã già, ánh mắt đôn hậu và giọng nói của người Hà Nội: “Chưa mùa đông mà đã mua len hở con?” Nó se sẽ đáp: “Vâng ạ. Con đan dần đi chắc cũng vừa!”. Dường như hiếm khi bà lão có người trò chuyện, ngoài những khách đến mua len nên có bao nhiêu tâm sự dốc hết cùng nó. Bà lão vuốt vuốt những sợi len, kể với giọng tự hào: “Hồi còn trẻ, ta là cô gái biết đan len nhiều kiểu nhất trong vùng. Ông nhà ta cũng vì cảm những mũi len mà nên duyên chồng vợ. Tiếc thay…” Ánh mắt bà lão như có khói bay qua. Có lẽ, bà lão đang nhớ ông lão, nhớ đến những mũi len đầu tiên bà đan cho ông. Quay trở lại với nó, bà lão trầm ngâm: “ Phụ nữ là người xây tổ ấm con ạ. Là con gái, phải quan tâm đến người thân của mình, kể cả từ những điều nhỏ bé nhất, như đường kim mũi chỉ”. Nó chỉ “Vâng”, rất ngoan ngoãn. Ở bà lão, có nét gì đó hiền từ, hồn hậu như của mẹ làm nó quyến luyến không muốn về ngay. Chọn xong mấy màu len và lúc đó trời cũng tối, nó mới đứng dậy: “ Con xin phép về, kẻo muộn”. Có chút tiếc nuối, lúc bà lão bảo: “Ừ, con về. Khi nào rảnh thì cứ đến đây. Ta dạy cho mấy kiểu đan hay lắm. Không cần phải mua len đâu”.
Tối, nó đang lồng cái chăn bông to đùng thì mẹ gọi điện lên. Kiểu nói của mẹ, cứ làm như nhà nó xa Hà Nội cả ngàn km chứ không phải là gần trăm cây số: “Nhận được quần áo chưa hả con? Mẹ chỉ sợ, rủi mà đường xá xa xôi, quần áo mà thất lạc thì mày chết rét”. Nó cười hi hi: “Con đang mặc cái áo len mẹ gửi này, con lồng cả chăn bông để đắp nữa. Ấm lắm!” Vẳng bên ngoài là tiếng con em gái nó léo nhéo: “Mẹ nhớ dặn chị mua ô mai về cho con đấy. Mà, chị không được “rút ruột công trình” đâu nhé!” Áo mẹ giặt từ lâu, nhưng vẫn thơm lừng. Lẫn trong mùi băng phiến, là mùi của những cây đinh lăng mọc cạnh dây phơi. Nó áp má vào, nghe hương thơm gọi về những điều thân quen lắm.
Gió đầu mùa xạc xào bên ngoài cửa phòng trọ. Nó kéo chăn lên ngang cằm, mơ màng nghĩ đến lúc hoàn thành mấy cái khăn len. Nó sẽ mang hết về nhà, phân phát: “Cái này của mẹ, cái này của ba, còn cái này cho nhóc!” và bắt cả nhà quàng cho bằng hết. Cảnh tượng một cô nhỏ ngồi giữa không gian xam xám của mùa đông, bên những cuộn len đỏ, len vàng, len thẫm… chắc là ngố lắm.
Hình như, mai vẫn là ngày gió. Vẫn là những ngày bình yên và ấm áp như hôm nay và nhiều hôm khác nó đã có. Những ngày rất nhiều thương yêu…
Mai Hà Uyên
»»  Đọc Tiếp

6/12/10

“Yêu từ xa” một người… (MTO 11 - 28/11/2010)

“Yêu từ xa” một người… (MTO 11 - 28/11/2010)

Cậu ấy trắng, đẹp và cao, nói chuyện hài hước, tính tình dễ mến, học rất khá, biết bao cô nàng để ý. Nó bình thường, chẳng có gì nổi bật, học rất vất vả. Và nó thích hắn, âm thầm…
Nó cứ mãi hy vọng, chờ đợi, dù biết rằng, tình cảm của nó sẽ chẳng bao giờ được đền đáp…
Biết bao cô nàng xinh đẹp vây quanh hắn, tính cách đôi khi khá dễ thương và thú vị, lại còn chủ động làm quen, nhắn tin, mời đi ăn kem… Những điều đó nó không bao giờ có thể làm với hắn. Vì trước giờ, nó và hắn có một khoảng cách rất lớn, rất khó để bắt chuyện vì chẳng biết bắt đầu từ đâu, nói những gì… Nó ngại vì nó mờ nhạt giữa một rừng hoa vây quanh hắn, nên mỗi lần đi lướt qua hắn, nó đều tránh mặt…
Lâu lâu nó hay nhìn trộm hắn từ cửa sổ, và khi bị bắt gặp, nó cố quay mặt đi thật nhanh.
o0o
“Trong lớp thấy cậu trầm lặng nhỉ” - Một cái nick lạ nhảy vào làm nó giật mình. Và khi định thần lại, nó chợt nhớ ra, “là hắn chứ không ai khác”.
“Sao cậu biết nick mình?” - Sau dòng này, một cuộc hội thoại hăng say trên mạng đã diễn ra giữa cả hai. Nó và hắn có vẻ rất hợp về sở thích, tính tình và quan điểm sống…
Nhưng chỉ là ở trên mạng, qua tin nhắn, qua các cuộc điện thoại vội…
Khi chat, lúc nào hắn cũng invisible vì sợ nhiều nick khác quấy rầy, nhắn tin thì hắn trả lời rất lâu cũng vì “xin lỗi cậu, mình tưởng mình nhắn rồi, mở điện thoại ra mới biết nhắn nhầm”, gọi điện để hỏi bài thì xung quanh hắn toàn nghe giọng nữ…
Dần dà nó cảm thấy buồn. Dù rằng được nói chuyện với hắn là niềm vui…, nhưng chưa bao giờ nó đủ can đảm để nói chuyện trực tiếp, chẳng bao giờ nó dám thổ lộ lòng mình… Dù rằng đôi khi nó cảm thấy rất khó chịu về sự đào hoa của hắn. Nhưng nó biết làm gì hơn? Giữa nó và hắn chỉ đơn thuần là bạn bè, và “nói chuyện từ xa” thôi mà…
o0o
Hắn nhờ nó “tư vấn tâm lý” rất nhiều, từ việc làm sao để tránh bị quấy rầy cho đến cách...mua hoa lan về làm kiểng… Nhờ hắn, nó học tốt hơn, siêng năng hơn…
“Sao tớ và cậu gặp nhau trực tiếp thì chẳng bao giờ nói chuyện? Hợp ý thế cơ mà?” - hắn thắc mắc.
“Ờ thì…” — Nó bối rối. Chẳng lẽ phải nói: “Vì tớ sợ fan của cậu chứ sao”.
“Ngày mai tớ đợi cậu. Cùng đi học chung nhé!”
Việc một cô bạn khá bình thường đi chung với một anh chàng “được xem là nổi tiếng” làm mọi người sửng sốt. Nhiều cô bạn ghen tị ra mặt, bắt đầu khó chịu âm thầm…
Và nó lại bắt đầu ngại ngùng…
o0o
“Nhỏ à, tớ không muốn phải quan tâm từ xa, tớ mệt mỏi lắm…” - Hắn chạy lại chỗ bàn học của nó, nói thẳng thắn - “Từ nay, không chat, không nhắn tin, không email gì hết. Có gì cứ gọi điện hoặc gặp trực tiếp, hiểu chưa?”
Nó bất ngờ…
“Tớ nghĩ quan tâm từ xa sẽ tốt cho cậu chứ… Cậu sẽ không vướng bận, suốt ngày cậu được mọi người vây quanh thế kia à...”
“Họ làm tầm nhìn của tớ bị che khuất. Tớ muốn được bên cạnh một người, nói chuyện với một người mà thôi…”
o0o
Về sau, điều hắn thú nhận làm nó bất ngờ…
“Tớ để ý cậu từ trước đó rất lâu, nhưng không dám tiếp cận, chỉ quan sát từ xa… Tớ thích sự tinh tế của cậu”
Như một giấc mơ… Một giấc mơ đã thành hiện thực.
»»  Đọc Tiếp

Mùa đông & chàng trai bí mật (MTO 12 - 4/12/2010)

Mùa đông & chàng trai bí mật (MTO 12 - 4/12/2010)
Tháng 12, cứ đến tiết trời se lạnh, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Và tôi bắt đầu trông chờ những món quà nhỏ khi Giáng sinh sắp đến gần…
Tấm thiệp Noel đầu tiên tôi được nhận là vào lớp 5.
Khi ấy, tôi cũng chẳng biết gì về phong trào “tặng thiệp cho nhau vào Giáng sinh”. Một ngày như mọi ngày, tôi đến trường như thường lệ, khoác một chiếc áo ấm to sụ, và ngồi vào vị trí quen thuộc của mình. Bỗng một cậu bạn đặt tấm thiệp lên bàn tôi, rồi chạy đi. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô bạn thân chạy đến, mở tấm thiệp và reo lên khe khẽ: “Ái chà, thiệp đẹp quá! Ai thế nhỉ?”
Tấm thiệp hình vuông, bìa là một cô gái mặc áo ấm màu đỏ, bên cạnh là cây thông rực rỡ, thấp thoáng cỗ xe nai của ông già Noel. Bên trong là nét chữ rất đẹp: “Chào bạn. Mình rất hâm mộ thành tích học tập của bạn. Vô tình được biết Noel năm nay là sinh nhật bạn, nên mình gửi thiệp chúc. Noel và sinh nhật vui vẻ nhé. Tối nay ông già Noel sẽ tặng cho bạn món quà bạn hằng mong”.
Chỉ đơn giản thế thôi mà một cô bé 10 tuổi cứ nâng niu tấm thiệp và đọc đi đọc lại những nội dung trong đó…
o0o
Khi tôi lên cấp 2, tặng thiệp Noel cho nhau đã trở thành một trào lưu rất phổ biến. Lớp 6, tôi nhận được rất nhiều thiệp, và tôi cũng phải tặng lại cho bạn bè. Phải nói rằng các mẫu thiệp khi ấy rất nhỏ, rất đơn giản và lại rẻ (chỉ cần 1000 đồng cũng mua được thiệp, thiệp nhạc là 5000 đồng), nên tôi có thể mua được khá nhiều… Cứ như đặc trưng của mùa đông, khi tháng 12 đến, khi mọi người phải lo chuẩn bị ôn tập cho kì thi sắp đến gần, là tôi lại nôn nao trông chờ những tấm thiệp cókiểu dáng khác nhau kèm những lời chúc không giống nhau. Nó như một món quà mừng sinh nhật ý nghĩa nhất đối với tôi.
Mùa đông năm lớp 7, khi tôi ngồi co ro trên băng ghế đá đợi bạn và lấy hai tay xoa thật nhanh rồi áp vào má liên tục, thì một anh bạn nào đó bỗng chạy vụt qua. Khi tôi kịp định thần thì thấy trên tay mình vẫn là một tấm thiệp vuông vức giống hồi còn học lớp 5.
“Giáng sinh vui vẻ. Mình luôn bên cạnh bạn. Noel này cứ ước thật nhiều đi nhé, những điều ước ấy sẽ trở thành hiện thực”
Tôi trăn trở mãi về “cậu bạn bí ẩn” ấy, và tôi ước, giá mà cậu để tôi được gặp một lần…
o0o
Cấp 3, tôi ít được nhận thiệp. Phần vì tôi không còn hòa đồng như xưa, phần vì đến môi trường mới, tôi chưa kịp thân với mọi người. Mười sáu tuổi, tôi bỗng cảm thấy mình bắt đầu lớn, với vô vàn xúc cảm khác lạ và những đổi thay trong bản thân mình…
Mùa Noel lại đến. Tôi trông chờ một cậu bạn vụt chạy qua mình. Lúc ấy tôi sẽ kịp nắm tay cậu ấy lại và tôi sẽ biết cậu ấy là ai… Nhưng hình như, năm nay cậu ấy không học trường này…
Cậu ấy quên tôi mất rồi…
o0o
Tôi miệt mài làm một tấm thiệp tặng cho người mà tôi để ý từ lâu. Anh chàng này có tài, đẹp, và lạnh lùng. Sự lạnh lùng của hắn bằng rất nhiều mùa Giáng sinh cộng lại. Tôi không đủ can đảm để nói cho cậu những điều mà tôi thầm che giấu bấy lâu.
Tôi biết anh chàng này từ khi học cấp 2. Hắn luôn được lãnh thưởng nhiều hơn tôi, và mỗi khi thấy tôi, hắn đều cười ẩn ý. Tôi dần rung động trước điều đó từ khi nào chẳng rõ…
Tôi nhờ một cô bạn tặng thiệp cho hắn. Lấp ló phía sau gốc bàng để xem thái độ, tim tôi đập mạnh như thể tôi đang đứng bên cạnh hắn…
Một buổi chiều, khi trời tím dần và không khí bắt đầu sệt và lạnh. Bỗng dưng một giọng nói trầm ấm phả vào tai tôi: “Ngốc!”
Tôi giật mình quay lại. Là cậu ấy, người mà tôi để ý đã bao lâu nay…
Tôi đỏ mặt. Và ngay vào khoảnh khắc ấy. Tôi chợt cảm nhận sự quen thuộc đến không ngờ. Dáng vóc, phong cách, điệu bộ...giống hệt cậu bé năm nào…
“Chào bạn. Mình rất hâm mộ thành tích học tập của bạn” - Hắn nói giọng trầm ấm để khơi gợi quá khứ cho tôi... Thì ra, bao lâu nay, hắn cũng muốn làm quen, nhưng ngại... Và hắn chỉ biết tặng tôi thiệp vào mỗi mùa Noel, khi tiết trời lạnh dần và những bài hát Giáng sinh bắt đầu vang lên khắp chốn...
Có lẽ, đây là mùa Noel tôi hạnh phúc nhất.
»»  Đọc Tiếp

Sau cổng trường sẽ là

Sau cổng trường sẽ là… (MT 967 - 7/12/2010)
Từ cổng trường, Ếch Con đã tiếp tục theo dõi dư chấn và biết được rằng điểm đến của những nơi tiếp theo mà teen hay lui tới chính là:
? Trà sữa trong bóng tối:
Đôi khi các cặp đôi teen vào các quán trà sữa không vì mục đích "giải khát" mà chỉ để có điểm dừng chân để tiện việc "nghỉ ngơi", "tâm sự", "âu yếm"... Vì vậy, các quán "trà sữa trong bóng tối" ra đời để phục vụ cho nhu cầu này. Eo ôi, cẩn thận không khéo tình cảm giữa cả hai không còn trong sáng nữa đấy nhé!
Mức độ nguy hại: *****
? Phòng y tế của trường hoặc...bệnh viện:
Ở cổng trường là nơi thường xuyên có những nhóm người tụ tập, có khi để hẹn nhau đi chơi, có khi chỉ để...đợi một ai đó bước ra khỏi cổng trường. Đôi khi chỉ cần một cái liếc xéo, một sự va chạm nhỏ, hay đơn giản là đã có mâu thuẫn từ trước, sẽ dẫn đến xô xát, đánh nhau ngay tại cổng trường. Một trong những nguyên nhân dẫn đến đánh nhau có thể chỉ vì...tình yêu có người thứ ba chen vào. Việc này không những ảnh hưởng đến hạnh kiểm mà còn gây tổn thương tinh thần cho cả ba người. Có nhất thiết phải dùng vũ lực vì tình cảm không?
Mức độ nguy hại:****
? Phòng giám thị:
Một số cặp đôi thường không nghiêm túc trong lớp học, hay có những hành động không phù hợp trong lớp học, trước cổng trường, ảnh hưởng đến mọi người xung quanh, bị phụ huynh phản ánh... Cảm giác ngồi trong một căn phòng trang nghiêm và chờ đợi bị "phán xét" trong khi mọi người đã ra về hết, thật không dễ chịu chút nào. Để tình cảm ảnh hưởng đến việc học, phụ huynh phát hiện, thầy cô khiển trách...không hay chút nào teen ơi!
Mức độ nguy hại:***
? Nhà sách, siêu thị: Những nơi này vừa rộng rãi, mát mẻ, dễ chịu, vừa không quá tốn kém, lại giúp các cặp đôi có nhiều chủ đề để nói hơn khi bắt gặp một đồ vật thú vị, hay một hiện tượng lạ nào đó... Tuy nhiên, một số cặp đôi thường hay đi la cà ở những nơi này mà quên luôn rằng còn rất nhiều bài tập phải làm và ba mẹ đang chờ ở nhà. Nếu biết cách tận dụng thời gian và đi đến những nơi này vì mục đích tốt, thì chúng sẽ biến thành những địa điểm hẹn hò cực kì thú vị.
Mức độ nguy hại: **
? Về thẳng nhà:
Vài cặp đôi thường hẹn chờ nhau ở cổng trường, tiện đường đạp xe về cùng nhau. Thường thì họ sẽ đi xe song song để trò chuyện cùng nhau, đến một nơi nào đó thì "mỗi người mỗi ngả". Hoặc một trong hai người đi cùng người còn lại về tận nhà, sau đó mới vòng xe về nhà mình. Đôi chạy xe song song sẽ khá nguy hiểm, chỉ cần một phút trò chuyện lơ đễnh cũng có thể xảy ra va quẹt. Đó là chưa kể, nếu đi về cùng nhau liên tục, nhà xa nhưng ai cũng ráng đạp xe thật chậm, vừa mất nhiều thời gian lại vừa không an toàn (phụ huynh mà phát hiện thì...)
Mức độ nguy hại:**
? Bãi đất trống, công viên, đồng cỏ, con đường mòn:
Sau những giờ học mệt mỏi, họ "tìm về với thiên nhiên" mong cảm nhận được chút yên bình, tươi mát, dễ chịu... Vài cặp đôi còn nghĩ ra những hoạt động thú vị ở những nơi này: thả diều, chơi các trò chơi dân gian, ngắm trời mây, cùng ngồi im lặng suy ngẫm hoặc trò chuyện, chụp ảnh... Thế nhưng bên cạnh đó còn có vài cặp đôi lợi dụng khung cảnh diễm tình để...vào vai những thước phim tình cảm lãng mạn, ướt át... Như thế là không được rồi
Mức độ nguy hại: ***
Thế mới biết, từ cổng trường, teen "tỏa ra khắp hướng" để chọn cho mình một địa điểm lí tưởng nhất, bạn nhỉ?
THY THY
»»  Đọc Tiếp

5/12/10

Ác mộng T_T


Ác mộng T_TViết lúc 4 tiếng trước

Hum nay, bỗng tôi mơ thấy anh....Mơ thấy anh, 2 người bạn của anh và các bạn của tôi cùng vào chơi ở một căn nhà. Một lúc sau bỗng anh lấy ra một cuốn vở ra và vẽ căn nhà. Thấy vậy, tôi hỏi: Anh nè,vở của ai vậy?. Anh nói: Vở của anh, coá gì hum?... Tự nhiên lúc đó tôi mượn cuốn vở của anh và ghi rằng:Em yêu anh! >_<  Anh giật lại quyển vở, cười : Thích anh hãk ? T_T ! Vừa nghe xong tôi vụt chạy. Mặc cho anh kêu....Sau đó tự nhiên tôi giật mình và tỉnh.Nhưng vẫn ngủ tiếp. Và rồi tôi mơ cũng chính giấc mơ ấy. Lần này thì thấy tôi đang ngồi trên một bộ ghế bằng gỗ. Đối diện với anh.( Cũng trong căn nhà ấy) Rồi tôi và anh nói chuyện gì thì tôi cũng không nhớ rõ.Lúc sau anh đi ra ngoài và cầm một xấp giấy ném lên bàn, nói : Không được đọc đâu đó nha. Tôi cười: Ừk , làm như bí mật quốc gia áh ! ^_^... anh lại nói: Đợi chút nha, quay lại liền. Vừa dứt lời,anh bỏ đi luôn. Còn một mình tôi ngồi trong phòng. Tự nhiên tôi nhìn xấp giấy kia, tò mò quá! Tôi mở ra xem. Trong tờ giấy có một dòng chữ: Mình( anh ) thật sự không thích con nhỏ ấy( tôi ) chút nào! Vừa đọc xong, tôi đã ném ngay xấp giấy ấy xuống đất. Cũng vừa lúc ấy,anh đi vào. Tôi hỏi anh: Sự thật là đây àh? Anh suy nghĩ như vậy sao?... Anh đáp lại lạnh lùng: Ừk, Anh ko thích em. Và đó là con người anh đó. Mà anh cũng đã nói với em rằng anh thích em đâu? Đừng tưởng bỡ nữa. Đi đi!... Tôi sững sờ, nước mắt cứ thế mà tuôn ra.... Tôi tỉnh dậy và suy nghĩ: Sao lúc nãy tôi lại buồn thế nhỉ?... Bỗng một giọt lệ rơi xuống: Không lẽ trong mơ...mình đã khóc? Mình thích anh nhiều đến thế ư? Thật không thể tin được.... Đây đúng là một cơn ác mộng!...
»»  Đọc Tiếp


1000 con hạc giấyViết lúc 10:43 sáng 06/11/2010

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.
»»  Đọc Tiếp

Chúng ta làm bạn tốt....anh nhé!


Chúng ta làm bạn tốt....anh nhé!Viết lúc 6:56 chiều hôm qua

Anh à, chúng ta làm bạn tốt có được không? Sau những gì em đã gây ra và làm phiền anh. Anh đừng bùn nhé! Em chỉ mong chúng ta sẽ là bạn tốt mãi mãi. Không cần phải vượt qua tình bạn đâu. Chỉ cần anh chia sẻ mọi điều với em như những người bạn tốt thường làm là em vui rùj...Chúng ta có thể đi chơi với đám bạn nè, đi uống trà sữa như ngày xưa nè... Thật là vui đúng ko? ^^ Em chỉ cần vậy là vui rồi...Vì vậy nên anh hãy vui vẻ lên nhé! Bỏ hết tất cả cái suy nghĩ vớ vẩn về nhữg gì em nói với anh đi. Sống thật vui vào! Và luôn giữ vững h.phúc với người ấy của anh nha! Đừng có làm em thất vọng đó. Và ráng học thiệt giỏi nha!Mong một ngày nào đó anh về lại VT và em sẽ có thể đi chơi zới anh như 2 người pạn! ^^ Còn bây giờ em chúc anh mạnh khoẻ, h.phúc... Và lun lun coi em như người pạn thân nhé!
»»  Đọc Tiếp


10 câu nói bất hủ của Bill GatesViết lúc 3 tiếng trước

1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ?
Dù bạn có hay không nhận ra được sự bất công trong xã hội, cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Bởi vì, một mình bạn thì không thể nào thay đổi được sự bất công ấy.Do vậy, cách tốt nhất là nên thích nghi
2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được.Do đó, trước khi đạt được thành tựu nào đó,bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của mình. Lòng tự trọng quá` cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn.
3.Thường thì bạn không thể trở thành CEO nếu mới chỉ tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành CEO thì không còn ai để ý là bạn chỉ mới tốt nghiệp trung học.Lúc này, người ta chỉ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn.
4. Khi gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc, bạn đừng nên oán trách số phận. Thay vì thế, hãy tự nhủ rằng đó là kinh nghiệm hoặc bài học quí giá để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.Lúc này, điều bạn cần làm là bình tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu.
5.Bạn nên biết điều này: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người "chán ngắt, vô vị" như bạn nghĩ hôm nay. Mà đó chính là cái giá rất đắt mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn. Vì thế, bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và sự trưởng thành của bạn.
6. Khi đi học, bạn xếp thứ mấy trong lớp không phải là điều quan trọng. Nhưng khi đã bước chân vào đời, mọi việc không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm gì, bạn cũng cần khẳng định đẳng cấp của mình.Hãy luôn tự nhủ rằng, bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu. Như vậy, bạn sẽ có nhiều động lực và tinh thần hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.
7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ các ngày nghỉ lễ. Nhưng khi đi làm, bạn gần như sẽ không được nghỉ ngơi, vì công việc có thể cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.Nếu là một nhân viên luôn mong chờ các ngày nghỉ lễ, bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp.
8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp.
Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả. Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người
9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.
Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.
10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.
Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi.

»»  Đọc Tiếp

Liệu có phải là hạnh phúc?


Liệu có phải là hạnh phúc?Viết lúc 10:39 sáng 04/12/2010

Đang lên mạng chat cùng với mấy đứa bạn thì tôi bỗng thấy anh online ! Tôi sợ lắm. Vì tôi luôn luôn nghĩ rằng anh ghét tôi. Nhưng tôi đã lầm. Dòng tin nhắn đầu tiên anh gửi cho tôi là : Em khoẻ không? Lúc ấy tim tôi đập nhanh lắm. Tôi sợ sệt và hỏi lại anh rằng: Anh àh, hồi đó em nói dối anh, anh không giận em sao? Thế rôi anh lại càng làm cho tôi vui hơn khi trả lời vỏn vẹn một câu: Không^^... Lúc đó tôi không thể nào diễn tả cảm xúc của mình. Tôi vui lắm! Nhưng tôi không biết được liệu đây có là hạnh phúc không? Thế rồi tôi và anh vẫn tiếp tục chat như hai người bạn. Tôi còn liều và hỏi anh một câu: Anh có người yêu chưa vậy? Anh im lặng.... rồi nói: Chia tay rùi em àh. Tôi sung sướng nghĩ thầm: Vậy là mình có cơ hội chăng?.... Đêm ấy, tôi nghĩ đến anh rất nhiều, anh có vẻ không lạnh lùng. Anh cũng thật là đáng yêu và dễ gần đấy chứ. Anh còn tha thứ cho tôi nữa....Không thể tin được. Ngay cả khi trong mơ tôi cũng không thể nào mơ được giấc mơ như vậy. Tôi mong muốn một ngày nào đó, tôi và anh sẽ vượt xa hơn tình bạn.... Nhưng bây giờ, tôi phải chăm sóc tình bạn của chúng tôi đã.... ^^

»»  Đọc Tiếp

Cho Và Nhận ...


Cho Và Nhận ...Viết lúc 10:30 tối hôm qua

" Hỡi trần gian hỗn độn ... ta vẫn cứ iu thương mi ... vì đời còn nhiều thứ để thương iu "
" Là phước thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi "
" Tùy duyên vui với đạo "
Mỗi khi gặp phải chuyện buồn, tôi tư an ủi bản thân bằng câu nói trên.
Tôi học được cách sống này, một phần từ anh tôi.
Một người anh tôi luôn kính trọng, nhưng ít khi nói đến.
Nhưng có lẽ lý trí không điều khiển được trái tim ( vì dù sao ta cũng là con người )
Tôi chỉ có thể an ủi bản thân bằng những câu nói trên ... chỉ một thời gian
Giờ tôi phát hiện ra mình rất yếu đuối
Cho và nhận ... tưởng chừng là đơn giãn ...
Nhưng thật ra rất phức tạp ... Cho nhận là cả một nghệ thuật ...
Khi ta nhận được món quà từ người ta iu thương, ta rất hạnh phúc
Nhưng khi ta cho người ta iu thương, ta là người cho nhưng có khi hạnh phúc hơn người nhận
Tôi đã cho rất nhiều, không hề toan tính, chỉ cảm thấy hạnh phúc
Vì nghĩ rằng người nhận sẽ rất vui vì những món quà mà ta cho đó là tốt cho người mình thương iu
Nhưng bạn sẽ không đau buồn nếu giá trị món quà không ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn Và bạn sẽ không đau khổ nếu sự vô ơn của người bạn tặng không phải là người bạn iu thương
Tôi cho nhưng chưa hề nghĩ sẽ nhận lại
Nhưng tôi đã nhận lại rất nhiều
" Chị tự nguyện cho ... Em không có xin "
Đúng vì chị thương iu em, nên chị tự nguyện cho, em ko có xin
" Mày cho tao ít lấy lại nhiều hơn ... Mày giúp tao 1 hại tao 10 "
Thật ấm ức, bạn có gì để tôi lấy lại nhiều hơn ... Cố gắng giúp bạn, phải hi sinh, bạn lo không thành công, thất bại rồi đổ thừa cho tôi
Thật là dỡ khóc dỡ cười ...
Khóc vì mình quá khờ ... cười vì mình quá ngu
Cho đi ... mất mát
Giúp ... hi sinh
Thà là 1 vài đồng bạc lẻ
Thà là 1 người ăn xin
Thà là không phải đánh đổi
Thà rằng không phải người ta iu thương
Thật không thể ngờ rằng ... chỉ biết nhận và trách móc ...
Cảm ơn ... Cảm ơn vì tất cả
Một kinh nghiệm sống quý báo bạn đã tặng cho tôi ...

»»  Đọc Tiếp

Luôn có một người dõi mắt theo tôi...


Luôn có một người dõi mắt theo tôi...Viết lúc 11 tiếng trước

Mọi người trên chuyến xe buýt đều khá quen thuộc với hình ảnh một cô gái khá trẻ và xinh đẹp, trên tay luôn cầm một cây gậy màu trắng từng bước dò dẫm leo lên xe buýt. Cô đưa vé cho bác tài xế rồi mò mẫm từng bước dọc lối đi trên xe để tìm chỗ ngồi trống theo sự hướng dẫn của bác tài, rồi cô cũng tìm được chỗ, ngồi xuống ôm cái cặp vào lòng, cây gậy dựa vào chân nằm nghỉ kế bên...
Thấm thoát đã một năm kể từ khi Susan, người phụ nữ 34 tuổi trở nên mù lòa chỉ vì bị định bệnh sai mà cô phải mãi mãi giã từ ánh sáng. Cô đột ngột rơi vào một thế giới tối tăm cùng với cảm giác giận dữ, thất vọng và chua xót. Từng là một phụ nữ tự lập, Susan bây giờ rơi vào tâm trạng cuồng quẫn với ý nghĩ mình là người vô dụng, không còn ý nghĩa đối với mọi người ... "Tại sao lại xảy đến với tôi chứ?" Cô rên xiết, tim thắt lại với nỗi căm phẫn không nguôi. Nhưng dù cô có khóc, có nguyền rủa, có cầu xin bao nhiêu đi nữa thì cô cũng phải chấp nhận sự thật đau đớn, đó là ánh sáng đã ra đi và không bao giờ quay trở lại với cô nữa.
Sự phiền muộn vây lấy Susan. Để trôi qua được một ngày, cô phải cố gắng với nỗi căm phẫn và sự kiệt sức mỏi mòn. Và giờ đây, người mà cô có thể dựa vào chính là Mark, chồng cô.
Mark là một sĩ quan quân đội không quân và anh yêu Susan bằng cả trái tim. Khi cô đột nhiên không còn nhìn thấy được và lặn ngụp trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, anh cũng đau khổ không kém và quyết tâm giúp vợ mình lấy lại niềm tin mà cô đã từng có. Nền tảng quân đội đã dạy Mark phải biết đối mặt với những tình huống dễ bị tổn thương như thế và anh biết chắc rằng đây là trận chiến khó khăn nhất mà anh phải đối mặt.
Đến lúc nào đó, Susan cũng đã tự vực dậy và quyết định đi làm trở lại. Nhưng vấn đề khó khăn là cô sẽ đến chỗ làm như thế nào đây? Cô đã từng đi làm bằng xe buýt nhưng bây giờ thì rất sợ khi phải tự mình làm điều đó. Mark đề nghị sẽ chở cô đi làm mặc dù hai chỗ làm ở hai hướng khác nhau và khá xa. Lúc đầu, điều này an ủi được Susan và Mark cũng cảm thấy an tâm vì có thể chăm non vợ vẫn chưa quen một mình với bóng tối vây quanh. Tuy nhiên, không lâu sau Mark nhận ra rằng sự sắp xếp này có chút bất ổn vì anh cứ phải luôn vội vã và thật sự anh muốn Susan phải dần làm quen lại với tính tự lập. Nhưng Susan rất sợ khi nghĩ là cô sẽ tự mình đón xe buýt đi làm. " Tôi bị mù!". Cô nói cay đắng."Làm sao tôi biết được là mình đang đi đâu? Tôi có cảm giác là anh đang muốn bỏ rơi tôi." Trái tim Mark như vỡ ra khi nghe những lời ấy, anh hứa với Susan rằng mỗi sáng anh sẽ cùng đón xe buýt đi làm với Susan và mỗi chiều sẽ đón cô về cho đến khi nào cô chắc chắn sẽ tự mình làm được điều ấy.
Và điều đó đã xảy ra. Trong suốt 2 tuần đầu, Mark trong bộ quân phục cùng đi làm và cùng về với Susan mỗi ngày. Anh dạy cô cách dựa vào cảm giác và đôi tai để biết mình đang ở đâu và làm gì cho tốt. Anh giúp cô làm quen với những bác tài xế lái xe buýt vì họ sẽ hướng dẫn cô tìm chỗ ngồi. Anh chọc cho cô cười thậm chí trong những ngày khó khăn nhất khi có lúc cô đã vấp chân khi bước ra khỏi xe hay có lúc cô đã làm rơi cặp táp xuống lối đi trên xe buýt với giấy tờ bay khắp mọi nơi.
Và đến một ngày, Susan quyết định cô sẽ tự mình đón xe đi làm không cần Mark đưa đón cô nữa. Sáng thứ hai, trước khi rời khỏi nhà, cô choàng vòng tay quanh người Mark, người đồng hành xe buýt với cô, người chồng và cũng là người bạn tốt nhất của cô. Cô chào tạm biệt anh và lần đầu tiên họ đi hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... cô tự xoay sở một mình, mỗi ngày vẫn trôi qua khá bình an nhưng cô vẫn cảm thấy chưa được yên tâm. Tuy vậy, sự thật là cô đã tự lo được cho bản thân mình.
Vào một ngày, Susan bước lên xe buýt như thường lệ. Khi cô đưa vé cho bác tài để xuống xe, ông ấy buột miệng nói: "Này cô gái! tôi thật sự ganh tỵ với cô đấy." Susan không chắc người tài xế đang nói về cô hay một ai khác. Tò mò, cô hỏi bác tài, "Tại sao ông nói ông lại ganh tỵ với tôi?". Bác tài đáp, " có ai được quan tâm, chăm sóc từng chút một như cô đâu."
Susan không hiểu ông nói gì cả. Cô hỏi lại lần nữa."Ông muốn nói gì ạ?" Bác tài trả lời, "Cô biết không, suốt một tuần qua cứ mỗi buổi sáng, có một thanh niên trong bộ quân phục đứng sẵn tại góc đường theo dõi cô bước xuống xe. Cậu ta muốn chắc rằng cô có thể băng qua đường an toàn, nhìn cô bước vào văn phòng. Rồi anh ta gởi đến cho cô một nụ hôn gió, chào tạm biệt rồi bước đi. Cô đúng là một cô gái may mắn đấy!"
Những giọt nước mắt hạnh phúc ướt nhòe khuôn mặt Susan. Mặc dù không nhìn thấy được Mark nhưng cô vẫn luôn cảm nhận được sự hiện diện của anh bên cạnh.Cô quả thật rất may mắn vì anh đã tặng cô một món quà quý giá hơn cả ánh sáng, đó là món quà tình yêu mà có thể mang ánh sáng đến bất cứ nơi nào bóng tối ngự trị...
_Sharon Wajda_
một câu chuyện dành cho mọi tâm hồn 
»»  Đọc Tiếp

TÌnh người....!!!


TÌnh người....!!!Viết lúc 9:44 tối hôm qua

Chúng ta thường dùng chữ "Tình người" nhưng nhiều khi chúng ta lại hiểu sai ý nghĩa của "Tình người".

Tình người không phải là chen lấn trên xe buýt trước rồi lôi kéo nhường chỗ ngồi của mình cho bạn mình.

Tình người không phải là năm mới mặc quần áo thật đẹp rồi mang qùa cáp đi biếu tặng.

Tình người không phải là đang xếp hàng dằng dặc len lén kêu bạn bè, người thân của mình chen vào.
Tình người không phải là tạo mối quan hệ riêng tư trong công tác.

Vậy thì, thế nào là tình người chân chính?

Tình người là thắp sáng lên ngọn đèn nhỏ trước cửa nhà mình trong hẻm nhỏ tăm tối để người về khuya thấy đường về; là cho người uống ly trà mát dưới trời nóng bức.

Tình người là ra sân bay đón vận động viên đại bại trở về nước; là vài lời khuyên nhủ bên tai người bạn đang thất vọng.

Tình người là giúp đỡ người tàn tật di chuyển, là khuyến khích người yếu đuối đứng dậy; là mang cái mình dư thừa đem cho người còn thiếu thốn; là chia sẻ những điều đắc ý của bản thân cho những người đang thất ý.

Điều quan trọng nhất là:

"Tình người không phải là sự thiên vị, mà là bác ái; Không phải là sự bố thí, mà là sự quan tâm; Không phải là lễ phép bề ngoài, mà là sự tôn trọng từ nội tâm."

Tình người là một biểu hiện của sự giúp đỡ lẫn nhau của con người, khiến bạn cảm thấy cái đáng quý khi làm một "con người" và yêu quý mỗi một "con người".

Tình người là một loại biểu hiện của cảm giác tình cảm, khiến bạn cảm thấy đó không phải là trạng thái tình cảm bề ngoài, mà là sự ôm ấp tình cảm sâu thẳm trong lòng.

Tình người là một hương vị không thể nói ra, khiến bạn cảm thấy ý vị thâm trường sâu xa của nó.

(sưu tầm)
»»  Đọc Tiếp

Giao Lưu